Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_27 end
“Anh có chuẩn bị, nhưng………….” Đó là tự anh hy sinh, mà không phải người yêu của anh. Lời còn chưa nói dứt, Tăng Tĩnh Ngữ đã tức giận sập cửa đi rồi.
Tâm tình Tăng Tĩnh Ngữ khó chịu vô cùng, bước đi cũng hùng hùng hổ hổ, trên đường còn đụng phải một vị bác sĩ mang khẩu trang y tế, cô vốn định nói lời xin lỗi, không có nghĩ rằng người ta so với cô còn gấp hơn, không đợi cô mở miệng, đã đi trước rồi.
Trương Minh mặc áo khoác trắng, mang khẩu trang y tế trên mặt, thành công thoát khỏi tai mắt của cảnh sát. Chính xác mà nói hắn không chắc chắn là có tai mắt hay không, nhưng cái loại buôn bán như bọn hắn, quả thật cần phải thận trọng mọi lúc mọi nơi, tùy thời đều có thể bị bắt hoặc bị bắn chết, cho nên làm bất cứ chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng sẽ không lưu lại tung tích của mình.
Ngay từ lúc ra khỏi phòng bệnh hắn liền đến nhà vệ sinh thay quần áo, hơn nữa sau khi thay xong cũng không vội vã rời đi, mà đứng bên bệ cửa sổ trên lầu quan sát phía dưới, hắn thấy rõ ràng sau khi thế thân đi, có một chiếc Audi màu đen theo sát phía sau, xem ra rất có thể đã bị theo dõi……………
Vừa rạng sáng ngày kế tiếp, Lý Hà liền ấn chuông gọi điện thoại nói phải xuất viện, ở đây đã được một tuần lễ rồi, nhưng cô lại đặc biệt gấp gáp muốn đi, Tăng Tĩnh Ngữ vốn muốn cùng Lý Hà ngây ngô lâu một chút, có thể thu thập được nhiều tin tức hơn một chút, nhưng không ngờ cô ta lại đột nhiên vội vã như vậy, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao? Tăng Tĩnh Ngữ cảm giác chuyện có chút không đơn giản, vì vậy cố ý kích thích cô nói: “Cô hôm nay muốn xuất viện đúng không, tốt nhất là cũng không nên thay băng đổi truyền dịch làm gì, như vậy sẽ không cần nằm lâu chờ đợi nữa, về sau cũng không cần phiền não nữa.”
“Cô có ý gì?” Lý Hà cau mày, thật sự không thể lý giải tại sao cô ta lại nói như vậy, hơn nữa còn ước gì cô lập tức đi.
Tăng Tĩnh Ngữ biết cô mắc câu, hả hê cười một tiếng, đôi môi giơ lên cao cao, vẻ mặt hống hách nói: “Không thể mang thai, tự nhiên cũng không có sanh non.” Nói xong, Tăng Tĩnh Ngữ còn cố ý cầm bút ghi chép loạn xạ mấy cái, nói: “8h bắt đầu làm việc, y tá sẽ đem thức ăn nhẹ cùng giấy thông báo xuất viện đưa tới, sau đó đến lầu một tính tiền, đem phí nằm việc thanh toán xong là có thể đi.”
Lý Hà kiêng kỵ nhất chính là chuyện sanh con này, nhưng Tăng Tĩnh Ngữ còn cố tình không ngừng kích thích cô. Trong lòng cô vô cùng đau xót, khóe miệng lộ nụ cười nhạt ác độc, lòng nói đây là tự cô chuốc lấy phiền phức, đến lúc đó cũng đừng có trách tôi ra tay ác độc với cô.
Vốn cô và Trương Minh nói chuyện Tăng Tĩnh Ngữ, Trương Minh cũng đồng ý tìm người thay thế Tăng Tĩnh Ngữ, nhưng tối ngày hôm qua, Trương Minh đột nhiên nhắn tin đên nói, nói cô hôm nay nhất định phải xuất viện, buổi tối giao dịch, xong chuyện liền rời đi, vì vậy chuyện trả thù Tăng Tĩnh Ngữ cũng không tính toán gì nhiều, cô vốn muốn nói coi như cô ta mạng lớn, tôi tha cho cô một mạng, ai ngờ cô không phải mạng lớn, quả thật chính là không biết trời cao đất rộng, cùng tôi đấu, bảo cô chết thế nào cũng không biết.
Nhiều ngày như vậy, vết thương Lý Hà cũng tốt hơn bảy tám phần rồi, chỉ là ra máu quá nhiều, khí huyết không được thông, cả người nhìn qua trắng phờ phạc, nhưng hành động cũng tương đối dễ dàng. Chính cô ta vội vã tiến hành thủ tục xuất viện, lúc làm thủ tục xuất viện thì y sĩ cường điệu nói, sanh non không thể khinh thường, tốt nhất nên thay băng và truyền dịch hôm nay cho xong, thuốc ngày mai cũng để cho cô ta, đến lúc đó mang về nhà mình tìm bác sĩ khác.
Lý Hà thấy không cần ở bệnh viện nữa, cũng không nói thêm cái gì nữa, để cho y tá thay băng truyền dịch. Lúc 12 giờ trưa Lý Hà đã truyền dịch xong, liền xách theo hành lý đi, trước khi đi còn cố ý chạy đến phòng làm việc của bác sĩ tìm Tăng Tĩnh Ngữ, nói là cám ơn cô mấy ngày qua chăm sóc.
Trong phòng làm việc, Tăng Tĩnh Ngữ cười rực rỡ như hoa, nói thẳng bác sĩ chăm sóc bệnh nhân là cần phải vậy. Lý Hà cũng không chọc phá, chỉ nói nếu là tương lai hữu duyên gặp mặt mới hảo hảo cám ơn cô, sau đó trực tiếp xuất viện, cùng lúc đó, cảnh sát và lính đặc chủng mai phục ở lân cận chờ cũng theo Lý Hà rời khỏi đều rút lui, nhưng không ngờ Tăng Tĩnh Ngữ vừa đúng lúc sau khi cảnh sát rút lui thì xảy ra chuyện.
Sau khi Lý Hà rời đi, Tăng Tĩnh Ngữ nghĩ làm hết chuyện hôm nay rồi bàn giao lại cho người trong bệnh viện sau đó trở về căn cứ, vì vậy cũng giống như thường ngày kiểm tra phòng, xem bệnh. Buổi chiều Tăng Tĩnh Ngữ xem bệnh nhân xong rồi đi vệ sinh, nhưng không ngờ đột nhiên sau lưng có người đàn ông nhảy ra bịt thuôc mê vào miệng mũi cô, Tăng Tĩnh Ngữ cố gắng phản kháng, nhưng không kháng nổi thuốc mê, chỉ trong thời gian vài giây đã bất tỉnh nhân sự rồi.
Bắt cóc Tăng Tĩnh Ngữ chính là thủ hạ của Trương Minh, Trương Minh đã thông báo chuyện này, nhưng mà bởi vì tình huống đột phát nên cuối cùng hủy bỏ. Mà buổi sáng lại nhận được điện thoại của Lý Hà nói là kế hoạch không thay đổi, cô nói: “Anh Lý, anh cũng biết những năm này em theo anh Trương cũng không dễ dàng, hi vọng lớn nhất của em không phải là sinh cho anh Trương một đứa con trai ư, nhưng con đàn bà chết tiệt kia lại rủa em đoạn tử tuyệt tôn, anh nói một chút, em sao có thể chịu được.”
Vừa nghe như vậy, anh Lý bên kia điện thoại cũng nổi giận, Lý Hà ỷ vào chuyện mình và anh đều là người trong nhà, bình thường luôn lo cho hắn như một người chị, anh Lý rất vui mừng có một người chị như cô ta. Hôm nay chị mình bị chọc tức, dĩ nhiên là hắn ta phải lấy lại công đạo. Nghĩ thầm TMD, ông đây tha cho cô một cái mạng cô còn ác mồm ác miệng, thiên đường có lối cô không đi, địa ngục không cửa cô lại xông tới, xem tôi giết chết cô như thế nào.
Lý Hạ nói làm thì làm ngay, bắt đầu gọi điện thoại sai người chuẩn bị đồ, sau đó hỏa tốc chạy tới bệnh viện, ngay cả Lý Hà xuất viện là cũng không có lộ diện, mà vẫn bí mật quan sát Tăng Tĩnh Ngữ, cuối cùng ở ngay cửa nhà vệ sinh chật hẹp ít người lui tới, thừa dịp bên cạnh không có ai trực tiếp đem Tăng Tĩnh Ngữ bắt đi, trải qua một phen cải trang, rốt cuộc cũng thành công dẫn người ra ngoài bệnh viện, lái xe đến một nhà kho bị bỏ hoang.
Chương 58
Trong nhà kho cũ rách, Tăng Tĩnh Ngữ bị người ta ‘tiện tay’ ném trên nền xi măng như đồ bỏ đi, Lý Phát đứng ở bên cạnh, kéo kéo quần áo Tăng Tĩnh Ngữ, một bên kéo một bên kêu la: “Mày nói, dáng người cô gái này quả thật rất nóng bỏng, nếu không phải cô ta đắc tội với chị của tôi, tôi sẽ không không biết thương hoa tiếc ngọc như bây giờ, mà là nâng niu nhẹ nhàng với cô ta.”
Đồng bọn ở một bên phụ họa: “Cũng không phải, chị Lý không phải đã nói rồi sao, cô ta cùng viện trưởng kia léng phéng, không trước thì sau chúng ta cũng xem thôi, có thể làm viện trưởng si mê, nói không chừng công phu trên giường rất tốt, nếu không chúng ta trói cô ta lại, sau đó làm cho tỉnh lại, nửa chết nửa sống như vậy làm rất không nhiệt tình.”
“Chủ ý này không tệ, càng cay ta càng thích.” Đang khi nói chuyện, hai người tìm được một sợi dây đem Tăng Tĩnh Ngữ trói chặt, hơn nữa trước khi trói còn cởi hết quần quần áo trên người của cô, chỉ chừa lại quần áo lót mà thôi, tên đồng bọn muốn cới hết, nhưng Lý Phát nói để lại một chút sẽ có cảm giác kích thích hơn.
Trói kỹ người xong xuôi, hai người bọn hắn lập tức lấy thuốc làm Tăng Tĩnh Ngữ tỉnh lại, khi Tăng Tĩnh Ngữ tỉnh lại chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức, vả lại bên tai truyền đến giọng nói đàn ông xa lạ: “Phát ca, cô ta tỉnh rồi, anh mau tới.”
Nghe vậy Tăng Tĩnh Ngữ lập tức cảnh tỉnh, hơn nữa ánh mắt sắc bén mãnh liệt quét về phía hai người nôn nóng trước mặt, hai người bị ánh mắt hung ác của cô làm cho sững sờ, ngay sau đó lại tự cười lạnh nói: “Như thế nào, mát mẻ không, một lát nữa anh đây sẽ làm cho em càng mát mẻ hơn.” Nói xong cũng trực tiếp bổ nhào đên trên người Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Tĩnh Ngữ giật mình nhảy dựng, làm bộ kinh hoảng kêu to các anh là người ai, các anh muốn làm gì, nhưng sau lưng đang vụng trộm lưu loát mở dây.
Hai người kia thấy phản ứng của Tăng Tĩnh Ngữ cũng giống như trong tưởng tượng của bọn họ, không cưỡng nổi đắc ý cười lớn.
Lý Phát nói: “Hiện tại biết sợ rồi sao, lúc khi dễ chị của anh đây sao lại không biết sợ, mọi chuyện không phải cũng đã rồi rồi sao, giả bộ thanh cao cái gì, em phải phục vụ lão gia đây thật tốt, nói không chừng anh đây còn có thể tha cho em một mạng, em đừng có rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, thứ anh đây có chính là biện pháp giết em đấy.” Vừa nói xong, anh còn đưa bàn tay về phía bộ ngực của Tăng Tĩnh Ngữ, cách lớp áo ngực nặng nề vuốt ve.
Tăng Tĩnh Ngữ hết sức chịu đựng kích động muốn ói, cắn hàm răng thật chặt, lòng nói không thể kích động không thể kích động, trên người hắn ta có súng. Hung hăng hít sâu một hơi, cô lập tức đổi mặt, lộ ra một nụ cười mập mờ mười phần quyến rũ nói: “Em chính là một người rất thức thời, anh trai có thể nói cho em biết chị gái em đã đắc tội là ai không, em sẽ đi xin lỗi.”
“Hừ” Lý Phát khinh thường phát ra một giọng mũi nặng nề, giơ tay lên liền cho Tăng Tĩnh Ngữ một cái tát nói: “Chị của tao chính là người mang thai ngoài tử cung bị sinh non, Lý Hà, thế mà cô lại rủa chị tôi tuyệt tử tuyệt tôn, chắc cô chán sống rồi.” Dứt lời lại cho Tăng Tĩnh Ngữ thêm một cái tát, sau đó hung ác nắm tóc cô, để cô đối mặt với mình.
Tăng Tĩnh Ngữ đau đến mức nghĩ sẽ đá chết hắn, lòng nói TMD chị mày là tiện nhân, mày còn đê tiện hơn so với chị mày, chỉ là ngoài miệng không thể không xin tha nói: “Đại ca, anh hiểu lầm, em là bác sĩ, sao lại có thể nguyền rủa bênh nhân tuyệt tử tuyệt tôn được chứ, em chỉ nói với chị anh không thay băng, không thay dịch truyền sau này cũng không cần nhập viện nữa, bởi vì không thể mang thai cũng không thể sinh non được, đó là vì em muốn giữ cô ấy lại, đàn ông các anh không có sanh con làm sao hiểu được sanh non đối với thân thể phụ nữ tổn thương như thế nào, thương gân động cốt còn phải mất một trăm ngày mới có thể bình phục, huống chi còn là sanh non, chị của anh gấp gáp muốn xuất viện như vậy, em có thể không dùng lời kích thích để kích thích cô ấy ở lại đổi thuốc hay sao, hơn nữa em thật sự không có nguyền rủa chị anh tuyệt tử tuyệt tôn, không tin anh gọi điện thoại hỏi chị anh thử xem.”
Lý Phát nghe Tăng Tĩnh Ngữ bình tĩnh giải thích, cảm thấy cô không có dấu hiệu nói láo, dĩ nhiên, chủ yếu nhất là Lý Hà cũng không có đem chuyện trước kia Tăng Tĩnh Ngữ đắc tội với cô nói ra, chỉ nói rủa cô tử tuyệt tuyệt tôn mà thôi, cho nên theo bản năng anh lựa chọn tin tưởng Tăng Tĩnh Ngữ, dĩ nhiên còn có một nguyên nhân là anh lúc này đã □ hồi tâm rồi. Vì vậy giọng nói cũng hòa hoãn xuống, nói: “Như vậy anh đây sẽ tạm tha cho em, chỉ là…………” Vừa nói vừa đưa tay sờ ngực Tăng Tĩnh Ngữ một cái, “Em phải cùng anh em bọn anh chơi đùa một chút.”
Nghe vậy, Tăng Tĩnh Ngữ cười ha ha nói: “Anh trai à, cổ em rất ngứa, anh xem giúp em một chút.” Dây chuyền trên cổ của cô là một máy báo động, chỉ cần vừa đụng là cảnh sát quân đội có thể nhận được tin tức, đây là lần đầu cô làm nằm vùng ở bệnh viện, cảnh sát vì an toàn của cô nên bố trí, trong lúc nhất thời vội cô quên lấy, không ngờ trong lúc thi hành nhiệm vụ không có chút tác dụng gì, sau khi nhiệm vụ kết thúc lại có thể cứu cái mạng nhỏ của cô.
Lý Phát thấy Tăng Tĩnh Ngữ phối hợp như vậy, trong bụng không khỏi mừng rỡ, đưa ra sờ sờ cổ của Tăng Tĩnh Ngữ một chút, ngón tay mang theo vết chai, dọc theo dây chuyền của cô không ngừng chà sát xung quanh, Tăng Tĩnh Ngữ nhẹ nhàng nói: “Anh trai à, anh có cảm thấy dây chuyền của em đẹp mắt không, còn em có đẹp hay không.”
Lý Phát sờ sờ sợi dây chuyền, nói: “Đương nhiên là em đẹp rồi.”
Tăng Tĩnh Ngữ kiều mỵ cười cười, rồi hướng tên bên cạnh đang chảy nước miếng nói: “Vị anh trai kia, anh phải cùng nhau chơi đùa với chúng tôi, nhiều người chơi mới vui.”
Trong lòng người kia nhẫn nhịn đã rất ngứa ngáy khó chịu, vừa nghe như vậy trong lòng vui mừng nở hoa, đi lên phía trước bổ nhào lên người Tăng Tĩnh Ngữ. Lúc này Tăng Tĩnh Ngữ đã sớm mở dây trói trên người mình ra rồi, cô kéo dài thời gian như vậy là bởi vì trên người hai người này đều có súng, nếu như cô tùy tiện hành động, nhiều nhất chỉ có thể giải quyết cái tên trước mặt mà thôi, cùng lúc đó tên bên cạnh sẽ có thời gian rút súng bắn chết cô, đây là điều cô học được lúc tham gia huấn luyện, giờ khắc này cô vô cùng cảm tạ mình đã từng đã tham gia cuộc thi tuyến chọn nữ bộ đội đặc chủng.
Chỉ thấy người nọ vừa đến gần, cô lập tức nhấc chân đá về phía hắn, mà tay cũng đưa qua bên hông Lý Phát, ngón tay linh hoạt chuyển một cái, liền đem khẩu súng bên hông Lý Phát kéo ra ngoài, trong miệng kêu to: “Không được nhúc nhích, nếu không tôi sẽ nổ súng.” Âm thanh đã không còn nũng nịu kiều mị như vừa rồi, có chăng là giọng nói cứng rắn cương nghị chẳng khác nào nam nhân đại trượng phu.
Hai người kia thấy thủ pháp Tăng Tĩnh Ngữ lưu loát như thế, cũng biết cô không phải người bình thường, lập tức nghĩ đến Lý Hà đã bị theo dõi. Vội vàng giơ tay lên nói đầu hàng nói: “Chúng tôi bất động.” Nhưng trong lòng lại nghĩ tới muốn động thủ, cố gắng dời đi lực chú ý của Tăng Tĩnh Ngữ, mặt không biến sắc đến gần Tăng Tĩnh Ngữ.
Tăng Tĩnh Ngữ không lơ là giống bọn họ, trực tiếp nổ súng bắn trúng chân Lý Phát, sau đó lại lập tức chỉa súng về phía tên đồng bọn kia nói: “Cậu đem súng ném qua đây, nếu không tôi sẽ bắn chết cậu.”
Lý Phát bị bắn ngã xuống đất, cả khuôn mặt đều lộ ra vẻ đau đớn, tên đồng bọn kia thấy thế không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhanh chóng đem súng ném qua bên kia, người nọ vốn định thừa dịp ném súng đánh bất ngờ, nhưng không ngờ Tăng Tĩnh Ngữ độc ác bay thẳng đánh tay phải của hắn làm cho bị thương, người nọ nhất thời liền đứng nguyên tại chỗ không dám nhúc nhích.
Tăng Tĩnh Ngữ muốn mặc quần áo, dù sao một hồi cảnh sát tới bộ dạng của mình như vậy cũng không tốt, nhưng bây giờ lại không thể phân tâm, trong lòng hết sức rối rắm, liền hung hăng đá Lý Phát trên đất nói: “Ngươi, cầm điện thoại ra ngoài, ấn số 138………., sau đó khai báo mọi chuyện.”
Ngay từ lúc máy báo động vang Thiệu Tuấn cũng biết Tăng Tĩnh Ngữ đã xảy ra chuyện, hơn nữa đã thông qua máy định vị trên cổ Tăng Tĩnh Ngữ tìm phương hướng, lúc này cũng đang trên đường tới, vừa nghe thấy điện thoại vang lên, xem chừng có thể là nghi phạm gọi đến, lập tức ý bảo nhân viên cảnh vụ bắt tần số của điện thoại, sau đó mới mở máy lên nghe.
“A lô, Thiệu Tuấn.” Nghe được giọng nói trong trẻo Tăng Tĩnh Ngữ bên kia truyền đến, trong lòng Thiệu Tuấn thở phào một hơi.
“Em có sao không, anh sắp tới nơi rồi.”
“Em không sao, chỉ là……..” Tăng Tĩnh Ngữ biết điện thoại nhất định có người nghe lén, cho nên có chút ngượng ngùng không nói mình có mặc quần áo, chỉ nói: “Chỉ là em đang ở trong nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô phía tây, chính là vị trí mà các anh bắt được, chỉ là đến lúc đó anh một mình vào đây trước.”
Thiệu Tuấn vừa nghe, trong lòng chợt căng lên: “Em làm sao vậy.” Đồng thời, người ngồi ở bên cạnh Thiệu Tuấn âm thầm trao đổi ánh mắt một chút, Thiệu Tuấn là bạn trai Tăng Tĩnh Ngữ, chỉ có thể một mình anh đi vào nhất định là đã xảy ra chuyện.
Tăng Tĩnh Ngữ không nói nhiều, chỉ nói em không sao, các anh mau lại đây.
Thiệu Tuấn nói, vậy em chớ cúp máy, cho đến khi anh đến mới thôi, Tăng Tĩnh Ngữ nói xong.
Sau đó liền lâm vào trạng thái chờ đợi, bởi vì tính cảnh giác của Tăng Tĩnh Ngữ khá cao, trong lúc đó hai người kia cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Mười mấy phút sau, điện thoại di động đột nhiên phát ra tin tức nhắc nhở, Tăng Tĩnh Ngữ lập tức nghĩ tới chắc là Trương Minh bên kia nhắn tin tới rồi. Vì vậy đối với Thiệu Tuấn nói: “Điện thoại di động của bọn hắn có tin nhắn, em xem trước vậy, đoán chừng là có tin tức trọng đại, các anh còn bao lâu nữa mới đến.”
Lúc đó Thiệu Tuấn đã thấy cửa chính của nhà kho bỏ hoang, nghĩ thầm mình đã đến cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, liền đồng ý cô cúp điện thoại.
“Ngươi, đem tin nhắn mở ra.” Tăng Tĩnh Ngữ vừa đá Lý Phát trên đất một cước, vừa ra lệnh.
Lý Phát đầu tiên là cúp điện thoại, điện thoại di động biến thành trống không, phía trên biểu hiện tra xét, xác định chắc chắn, Trương Minh vẫn luôn dùng hình thức nhắn tin để giữ liên lạc, xem xong lập tức xóa đi, tuyệt đối không lưu lại dấu vết, trong lòng Lý Phát nắm chắc, không dễ dàng mở ra, chỉ ngẩng đầu nhìn Tăng Tĩnh Ngữ, lại nghiêng đầu nhìn sang đồng bọn đang quỳ bên cạnh, sử dụng ánh mắt ý bảo hắn mở không ra.
Tăng Tĩnh Ngữ lập tức cho rằng đây là tin nhắn có chứa nôi dung tin tức quan trọng, nếu không bọn họ sẽ không lộ ra bộ dáng này, lập tức liền có vẻ kích động, tay còn lại lập tức đoạt lấy di động, nhưng không ngờ tên đồng bọn kia thừa dịp Tăng Tĩnh Ngữ phân tâm đánh lén cô, cô theo bản năng nổ súng, nhưng lại nổ vô ích, ngay sau đó cả người ngã nhào trên đất.
Lúc này Thiệu Tuấn đã đến cửa, bởi vì lúc trước Tăng Tĩnh Ngữ phân phó, cho nên những người khác ở lại bên ngoài, chỉ có một mình Thiệu Tuấn đi vào, vừa tới cửa, anh đã nhìn thấy Tăng Tĩnh Ngữ nằm trên xuống đất, ba chân bốn cẳng xông lên phía trước, rút súng bắn thẳng đến đụng tên đồng bọn đang đi về phía Tăng Tĩnh Ngữ, đem người nọ hạ gục tại chỗ.
Tuy nhiên anh lại không chú ý tới Lý Phát đã cầm điện thoại di động, lúc này hắn đã thủ tiêu tin tức thành công, hơn nữa thuận lợi cướp súng trong tay Tăng Tĩnh Ngữ, hắn lập tức chỉa súng vào tim Tăng Tĩnh Ngữ, Thiệu Tuấn theo bản năng kéo Tăng Tĩnh Ngữ về phía mình, nhưng bản thân không may mắn trúng một phát đạn, Lý Phát biết cho dù chạy ra bên ngoài thì cũng đã bị bao vây, sẽ bị áp chế. Cho nên không tiếp tục nổ súng nữa, hắn lệnh bọn họ không được nhúc nhích.
Tăng Tĩnh Ngữ hướng ra bên ngoài hô to, lập tức gọi xe cứu thương, nếu không liền đem người kia đánh chết.
Hai người vẫn ôm nhau nằm trên mặt đất, Thiệu Tuấn đem Tăng Tĩnh Ngữ đè ở phía dưới thật tốt, không muốn bộ dáng bây giờ của cô để cho người khác nhìn thấy. Lý Phát cho là mình đã bắn trúng Thiệu Tuấn, nhưng trên lưng anh nửa một chút vết máu cũng không có, xem chừng là đã mặc áo chống đạn, lập tức lại vung cái ghế sắt lên, muốn đập đầu Thiệu Tuấn.
“A!!!!” Tăng Tĩnh Ngữ chỉ có thể giương mắt nhìn Lý Phát lấy ghế sắt đập đầu Thiệu Tuấn, khàn giọng kiệt lực kêu một câu. Cùng lúc đó, súng bắn tỉa ở phía ngoài vừa đúng chuẩn bị xong, trực tiếp nhắm ngay đầu Lý Phát, bắn gục tại chỗ, trong kho hàng quanh quẩn tiếng kêu rên của Tăng Tĩnh Ngữ.
Sau đó, cảnh sát tìm được điện thoại di động, tìm chuyên gia đặc biệt về tin tức khôi phục tin nhắn trong đó, hơn nữa đêm đó thành công đem đoàn người Trương Minh bắt được.
Mà Thiệu Tuấn may mắn được mũ sắt che ở đầu bảo vệ một cái mạng, nhưng phần lưng cùng cột sống bị thương tương đối nghiêm trọng, có thể cả đời cũng không đứng lên được nữa.
Trong phòng bệnh, Tăng Tĩnh Ngữ an tĩnh ngồi ở bên cạnh Thiệu Tuấn.
Thiệu Tuấn tỉnh táo nói: “Nếu như anh cả đời cũng không đứng lên được thì làm thế nào?”
Tăng Tĩnh Ngữ cố nén nước mắt nhẹ giọng cười nói: “Vậy em sẽ nuôi anh cả đời.” Một người đàn ông lấy tính mạng mình ra bảo vệ cô dưới họng súng, cô không có lý do gì buông tay, cũng vĩnh viễn sẽ không buông tay.
Thiệu Tuấn cảm động lôi kéo tay Tăng Tĩnh Ngữ, nói: “Chỉ vì em, anh nhất định sẽ đứng lên được.”
Tăng Tĩnh Ngữ cúi người ôm lấy anh, ghé vào lỗ tai anh thì thầm nói: “Không, là vì con của chúng ta, anh nhất định phải đứng lên. “Lần trước làm quá nhanh nên không sử dụng biện pháp phòng tránh, không cẩn thận được trúng thưởng rồi, chỉ là cũng may mắn cô trúng thưởng rồi.
Ngoại truyện: Kết hôn
Thiệu Tuấn bị thương đến tháng thứ ba, lúc đó Tăng Tĩnh Ngữ được điều về bệnh viện quân y ở căn cứ rồi, mà Thiệu Tuấn cũng được chuyển đến bệnh viện này để tiến hành trị liệu toàn diện, Tăng Trường Quân tìm chuyên gia xương sống tốt nhất cho con rể tương lai, mặc dù Thiệu Tuấn hiện tại vẫn không thể đứng lên như cũ, chỉ là vẫn nên hi vọng một chút, cho nên, Thiệu Tuấn luôn lấy cớ không chịu làm giấy hôn thú.
Ngày nào đó, Tăng Tĩnh Ngữ tức giận đằng đằng chạy đến phòng bệnh, đôi tay chống nạnh, tức giận hướng chằm chằm Thiệu Tuấn.
Thiệu Tuấn không hiểu cô gái này bị làm sao, đưa tay ra kéo cô, hỏi: “Em làm sao vậy, sao lại tức giận như vậy?”
Tăng Tĩnh Ngữ đẩy tay của anh ra: “Rất tốt, anh hỏi em làm sao, anh nói xem, có phải anh chuẩn bị giở trò lưu manh với em hay không.”
Thiệu Tuấn chỉ chỉ thân thể không thể nhúc nhích của mình, nói: “Anh đã như vậy, sao có thể giở trò lưu manh với em được.”
Tăng Tĩnh Ngữ xông lên, nhào tới trên người Thiệu Tuấn, hướng cổ của anh hung hăng cắn một cái, đôi tay Thiệu Tuấn ôm cô, khó nhọc chịu đựng mặc cho cô cắn. Lúc sau Tăng Tĩnh Ngữ mới nhả ra, rất uất ức nói: “Gia giáo nhà em, nếu không dùng kết hôn làm điều kiện tiên quyết để yêu đương chính là giở trò lưu manh, anh cũng làm bụng của em lớn rồi, còn không đồng ý làm giấy hôn thú, không phải giở trò lưu manh thì là cái gì.” Nói xong, lại cắn Thiệu Tuấn một cái nữa.
Thiệu Tuấn bất đắc dĩ, anh biết Tăng Tĩnh Ngữ một lòng muốn kết hôn, nhưng anh vẫn muốn đợi đến ngày anh có thể đứng lên, anh biết rõ Tăng Tĩnh Ngữ đối với anh nặng tình nặng nghĩa, nhưng nếu như thật sự cả đời anh cũng không đứng lên được, đó không phải là hại cô cả đời ư, quân hôn là khó có thể, huống chi tình hình hiện tại của anh bây giờ…….
“Tĩnh Ngữ, hãy đợi anh thêm một thời gian nữa, bụng em bây giờ chưa lớn lắm.” Thiệu Tuấn nói.
Tăng Tĩnh Ngữ giận dữ: “Cái gì gọi là bụng còn chưa lớn lắm, anh không thấy eo em mập ra ư, hôm nay đồng nghiệp còn hỏi em là có hay không, anh nói sau này em làm sao có thể gặp người khác đây.”
Trên trán Thiệu Tuấn nổi lên mấy vạch đen, chẳng lẽ phụ nữ có thai thì không thể gặp người khác sao? Nhưng lời này anh chưa nói, anh hàm súc lựa chọn không nói lời nào.
Tăng Tĩnh Ngữ tức giận rồi, trực tiếp kéo áo lên, lộ ra cái bụng trắng mịn, nói: “Như vậy anh còn nói bụng không có lớn.”
Thiệu Tuấn rất sợ cô bị lạnh, nhanh tay đem áo cô kéo xuống, “Con cũng đã có rồi, vậy mà em còn lộn xộn.”
“Anh cũng biết là em có con, vậy sao anh không kết hôn, em cho anh biết, hôm nay nếu anh không đồng ý, em liền đánh chết nó.” Nói xong, Tăng Tĩnh Ngữ nắm chặt quả đấm hướng trên bụng đập. Thiệu Tuấn bị cô dọa sợ gần chết, cầm chặt tay của cô không để cho động.
Tình Ngữ nói: “Anh mau buông tay?”
Thiệu Tuấn: “………” Chết lặng không nói lời nào.
Hai người cứ như vậy giằng co, đột nhiên có người gõ cửa. Thiệu Tuấn nói: “Đừng làm rộn, đi mở cửa.”
Tĩnh Ngữ: “………….” Anh không phải là không nói lời nào ư, em cũng vậy không nói, tức chết anh.
Thấy bên trong không ai tới mở cửa, Trầm Ngôn cùng Trịnh Hòa Ninh đi vào, chỉ thấy Tăng Tĩnh Ngữ giạng chân ngang hông Thiệu Tuấn, Thiệu Tuấn chết lặng nắm chặt tay Tăng Tĩnh Ngữ, hoàn toàn chính là cảnh tượng một bộ Nữ Lưu Manh khi dễ người thiếu niên đàng hoàng.
Trịnh Hòa Ninh nói thầm bên tai Trầm Ngôn: “Cậu nói xem, có phải hai chúng ta tới không đúng lúc hay không, người ta đang làm chính sự đấy?”
Trầm Ngôn thấp giọng cười hai tiếng: “Nếu không chúng ta đi trước thôi.”
Tăng Tĩnh Ngữ hung hăng trợn mắt nhìn hai người hả hê nói: “Hai người các cậu mau đến đây, hôm nay nếu anh không cùng em lấy giấy kết hôn, em liền đánh con trai anh.”
Trầm Ngôn bị ngôn ngữ hung hãn của cô dọa sợ đến run người, lui về sau một bước, miễn cho bị tai họa vô tội, bộ mặt Trịnh Hòa Ninh sùng bái nhìn Tăng Tĩnh Ngữ, giơ ngón tay cái: “Chậc chậc, Tĩnh Ngữ, cậu quá khí phách rồi, loại vở kịch tên phụng tử bức hôn này, đến tận bây giờ tớ mới chỉ thấy ở trên ti vi thôi.”
Tăng Tĩnh Ngữ chợt nhìn Trịnh Hòa Ninh, đó là mỗi lần cô thật sự tức giận giọng nói sẽ vô cùng bén nhọn, hung ác và cứng rắn, Trịnh Hòa Ninh cũng bị cô dọa sợ, không khỏi trốn về sau một bước.
Thiệu Tuấn lập tức biết không thích hợp rồi, ban đầu anh bị thương thì Tăng Tĩnh Ngữ bị kích thích sẽ lộ ra ánh mắt hung ác như vậy, theo người ở hiện trường nói, lúc Tăng Tĩnh Ngữ đoạt thi thể Lý Phát trong tay cảnh sát, đem bắn thành tổ ong vò vẽ, hơn nữa rất có phong thế ma giá, sau lại còn bị đi nghe khiển trách trong giờ uống trà chiều, đến bây giờ các chiến hữu vẫn còn đang hứng thú, nói anh phải có chừng mực, đừng đắc tội vị sư tử đại nhân nhà anh.
Thiệu Tuấn cũng bị dọa sợ, anh cho là Tăng Tĩnh Ngữ lần này giống như trước đây, chỉ là tiểu đả tiểu nháo, không nghĩ tới hôm nay lại quyết tâm rồi, lập tức nhìn Trầm Ngôn nói: “Trầm Ngôn, cô gọi điện thoại cho Tăng Trường Quân, nói tôi cùng Tĩnh Ngữ muốn muốn làm giấy hôn thú hôm nay.”
Trầm Ngôn nghe vậy lập tức gật đầu nói được, vừa mới chuẩn bị lôi kéo Trịnh Hòa Ninh đi, kết quả bạn học Tăng Tĩnh Ngữ hung hãn lại bịch một tiếng hôn mê, lần này rốt cuộc đến phiên Thiệu Tuấn kêu rên.
Thiệu Tuấn kích động hô to Tĩnh Ngữ, Trịnh Hòa Ninh và Trầm Ngôn liếc mắt nhìn nhau, rồi sau đó Trịnh Hòa Ninh đi lên đỡ Tăng Tĩnh Ngữ, nhìn Tăng Tĩnh Ngữ một chút, bình tĩnh nói: “Đã mang thai mà còn quyền đấm chân đá, không ngất mới là chuyện lạ đó.”
Thiệu Tuấn bộ mặt lo lắng: “Vậy phải làm thế nào.”
Trịnh Hòa Ninh vừa nói vừa đem Tăng Tĩnh Ngữ đỡ dậy sau đó để nằm xuống bên cạnh Thiệu Tuấn, “Không có việc gì, lãnh giấy hôn thú là tốt rồi.”
End
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian